Nhìn từ Chi Pu – có phải quí vị đang quá rảnh, quá đanh đá và thiếu độ lượng?

Thông tin liên quan


Chi Pu bị “ném đá” vì hát dở, hát tệ, thậm chí bị cho là “thảm họa” nhạc Việt. Ừ thì cũng chuyện thường tình vì ở đời – đặc biệt là trên thị trường giải trí ngày nay – có khen chê và “có chơi có chịu”…

Nhìn từ Chi Pu - có phải quí vị đang quá rảnh, quá đanh đá và thiếu độ lượng?

Chi Pu (ảnh: Dân Trí).

Nhưng tới mức “hè” nhau kêu gọi cơ quan chức năng nhập cuộc thanh lọc lại thẻ hành nghề ca sĩ, mà nói rộng ra là những nghề cầm mic và nghề ăn nói khác nữa, thì xem ra quí vị “hè nhau” kia ơi, đã bước quá lằn ranh của phép lịch sự và sự độ lượng rồi.

Các “thánh bàn phím” có “ném đá” là chuyện của họ. Vì họ quá rảnh. Các “anh hùng bàn phím” chờ chực các cơ hội để có dịp phê phán, bêu riếu ai đó, để thỏa tính đanh đá cũng là thường tình.

Nhưng đừng, đừng bao giờ, trong một xã hội phát triển và mong muốn văn minh có ứng xử văn hóa, lại xem một nghề nào đó mà mình đang làm, đang hoạt động là một thứ đặc quyền, sinh ra cấm hay vận động cấm ai đó làm việc thuộc nghề/ngành đó không như ý mình, bị mình cho là tệ…

Bất cứ ngành nghề gì cũng có người giỏi, hay, dở, tệ. Vậy mới có ngôi sao, mới có sự đắt giá. Bởi nếu ai cũng hay cũng giỏi, thì sàn sàn như nhau chẳng có ai nổi bật hay đắt giá hơn ai cả. Đừng vì mình đang làm ca sĩ, hay người mẫu, đạo diễn… mà thấy ai làm dở thì muốn cấm.

Ở đời ai cũng có khát vọng và ước mơ, và cách tốt nhất không làm được gì giúp họ thiết thực thì nên động viên họ. Còn việc họ vẫn cứ dở cứ tệ thì đã có công chúng phán quyết. Công chúng chán, họ không xem, không trả tiền cho vé, show diễn ế thì nhà tài trợ dần rút lui, rồi không ai tổ chức cho hát hò gì nữa…

Phương Tây người ta có sự văn minh trong ứng xử và sự độ lượng đúng mực. Vâng, chúc anh hãy làm tốt. Vâng, anh làm không tốt thì anh chịu. Chứ tôi cũng chẳng có hơi sức nào cứ “ném đá” anh vì tôi cũng cần tập trung toàn tâm trí làm tốt nhất công việc của tôi.

Một xã hội khó tránh được những sự “rảnh rỗi sinh nông nổi” hay đanh đá “ném đá” tơi bời người này hay người kia. Nhưng một xã hội muốn phát triển, nhất thiết phải giữ được sự độ lượng bao dung như một thứ nền tảng tinh thần trong cuộc sống.

Không có sự độ lượng thì không có sự khuyến khích, sẻ chia và rất dễ vùi dập các khát vọng. Hãy độ lượng với Chi Pu. Cô ấy dở tệ thì cô ấy chịu, vì rồi sẽ chẳng ai nghe cô ấy hát nữa. Nhưng đừng vùi dập ngay cả một chút le lói hi vọng, để người ta còn có cơ hội vươn lên.

Theo Thế Lâm (Lao Động)

Mới cập nhật